From Nerd to Global Citizen / Từ mọt sách đến công dân toàn cầu

I met Hiep online on Couchsurfing and then in person at a local café. Hiep is currently an Ambassador for Young Global Pioneers in Vietnam. I asked him to write a post talking about his English learning tips and his journey to Africa. If you want to reach out to him for more information regarding his journey to Tanzania and how he has learned English, please find him at hntna1997@gmail.com.

Tôi gặp Hiệp trực tuyến trên Couchsurfing và trực tiếp tại một quán cà phê. Hiện tại, Hiệp đang là đại sứ cho Young Global Pioneers ở Việt Nam. Tôi đã nhờ Hiệp viết một bài nói về các bí quyết học tiếng Anh và hành trình đến châu Phi của Hiệp. Nếu bạn muốn liên lạc với Hiệp để hỏi thêm thông tin về hành trình đến Tanzania và cách bạn ấy đã học tiếng Anh như thế nào, bạn có thể tìm thấy bạn ấy tại hntna1997@gmail.com.


Here is what Hiep wrote:

Once there was an old frog who lived inside a deep abandoned well. He held a strong belief that the size of the world was just as tiny as the rim of the well. Everything was changed when a passing-by turtle told the frog how great and splendid the world is. The frog was urged to get out of the well and that was when he started his journey to explore the outside world.

Đây là những gì Hiệp viết:

Ngày xưa, có một con ếch sống trong một cái giếng sâu bị bỏ hoang. Nó tin rằng thế giới chỉ nhỏ bằng miệng giếng mà thôi. Nhưng rồi mọi thứ thay đổi khi có một con rùa đi ngang quang và bảo với nó rằng thế giới rất to lớn và hùng vĩ. Con ếch bị thúc giục để thoát ra khỏi giếng và đó là lúc nó bắt đầu hành trình của mình để khám phá thế giới xung quanh. 

I used to be a nerd. I was living in a bubble of thoughts that studying hard enough and excelling at every STEM class that I took, I would be a guru one day. However, my perspective shifted to a new one when I had a great opportunity to embark on a 3 week learning journey in Tanzania, Africa. It was English that enabled me to experience the greatness and the splendidness of the world. In a comparative sense, I was like the frog and English was the turtle that provided me the momentum to see the world outside of my bubble. 

Mình từng là một đứa mọt sách. Mình từng sống trong bong bóng suy nghĩ rằng học đủ chăm và đạt xuất sắc các môn STEM ở trường, một ngày nào đó mình sẽ trở thành một bậc thầy. Tuy nhiên, quan điểm của mình đã thay đổi khi mình có được cơ hội để bắt đầu chuyến hành trình 3 tuần ở Tanzania, Africa. Chính tiếng Anh đã giúp mình trải nghiệm sự to lớn và hùng vĩ của thế giới. Có thể so sánh thì, mình giống như con ếch và tiếng Anh là con rùa, đã thúc đẩy mình nhìn nhận thế giới xung quanh bong bóng suy nghĩ của mình ngày nào.

English always ignited my curiosity, leading me to participate in several clubs and organizations where I could practice it and have a better understanding of other cultures. I met and worked with a lot of foreigners travelling in Vietnam and took advantage of the opportunities that I had when working and playing sports with them. I knew that the best way to get better at English is by immersing ourselves in conversations with people living in English-speaking countries. That was one of the reasons why I participated in the clubs and organizations in the first place. Some of them are:

Tiếng Anh luôn khơi gợi trí tò mò trong mình, dẫn dắt mình tới sự tham gia vào một vài câu lạc bộ và tổ chức nơi mà mình có thể rèn luyện tiếng Anh và hiểu biết tốt hơn về nhiều nền văn hóa khác. Mình đã gặp và làm việc với rất nhiều người nước ngoài du lịch đến Việt Nam và tận dụng mọi cơ hội mà mình có khi làm việc và chơi thể thao với họ. Mình biết rằng cách tốt nhất để cải thiện tiếng Anh là nói chuyện với những người đến từ các nước nói tiếng Anh. Đó cũng chính là một trong những lý do mà mình đã tham gia các câu lạc bộ và tổ chức từ đầu. Một vài trong số đó là:

On a beautiful day 2 years ago, when I was on Facebook, I accidentally found a post about a 3 week learning journey in Tanzania which was facilitated by the Young Global Pioneers (YGP) organization. Their vision is to inspire young talent to become responsible leaders and to be eager to find solutions for a better world. This journey was sponsored by Carlsberg Vietnam and I excitedly applied for it. In the application round, they required me to submit my CV and an application letter answering all of their questions. Followed by this was the interview round which was separated into two parts, one with the Carlsberg Vietnam managers and the other with the YGP team. Luckily enough, I passed and then followed their instructions to better prepare for my journey. 

Vào một ngày đẹp trời 2 năm trước, khi mà mình đang trên Facebook, tình cờ mình tìm được một bài đăng về chuyến hành trình 3 tuần tới Tanzania được tổ chức bởi Young Global Pioneers (YGP). Tầm nhìn của họ là truyền cảm hứng cho các tài năng trẻ để trở thành các nhà lãnh đạo có trách nhiệm và hăng hái tìm ra các giải pháp cho một thế giới tốt đẹp hơn. Chuyến hành trình này được tài trợ bởi Carlsberg Việt Nam và mình đã phấn khích nộp đơn ứng tuyển. Trong vòng đơn, họ yêu cầu mình nộp một bản CV và một lá thư trả lời tất cả các câu hỏi mà họ đưa ra. Tiếp theo là vòng phỏng vấn được chia ra làm 2 lần, lần đầu là với các người quản lý của Carlsberg Việt Nam và lần 2 là với đội YGP. Khá may mắn là mình đã đậu và tiếp sau đó là tuân theo các sự chỉ dẫn để chuẩn bị tốt hơn cho chuyến hành trình  này.

In my journey, not only did I learn a great deal of new things from our visit to local companies and famous tourist destinations, but I also got tons of insightful takeaways from our discussions around things that we learned during the day. One of the first things that I was immensely impressed by when putting my first steps in Tanzania was the absence of plastic bags. As I found out a few days later, this country had prohibited plastic usage for years to combat climate change. They use paper bags instead. Even though Tanzania is a developing country (their GDP per capita is around $1,200, which is less than a half of Vietnam’s), the innovative mindset of Tanzanian leaders and people made me a little ashamed for Vietnam (my home country) and other first world countries as well. Tanzania is a typical example of what people often say, “actions speak louder than words”. 

Teamwork was necessary to complete this project. / Làm việc nhóm là cần thiết để hoàn thành dự án này.

Trong chuyến hành trình, mình không những đã học được rất nhiều điều từ các chuyến thăm đến các công ty địa phương và các danh thắng, mình còn rút ra được rất nhiều bài học sâu sắc từ những cuộc thảo luận xoay quanh những điều mà tụi mình học được ban ngày. Một trong những điều đầu tiên mà mình bị ấn tượng khi bước chân tới Tanzania là sự vắng bóng túi nilon. Một vài ngày sau khi mình tìm hiểu ra thì đất nước này đã cấm sử dụng nhựa nilon nhiều năm rồi để đối phó với sự thay đổi khí hậu. Thay vào đó họ sử dụng túi giấy. Mặc dù Tanzania là một quốc gia đang phát triển (GDP bình quân đầu người là 1200 đô la, thấp hơn một nửa của Việt Nam), nhưng tư duy tiến bộ của các nhà lãnh đạo và người dân Tanzania khiến mình cảm thấy một chút xấu hổ cho Việt Nam (quê hương của mình) cũng như các quốc gia phát triển khác. Tanzania là một ví dụ điển hình cho những gì mà mọi người vẫn thường nói, “hành động ý nghĩa hơn lời nói”

In week two, we visited Ngorongoro National Park (AKA Ngorongoro Conservation Area) where we could see real animals in the wild. We could see giraffes, lions and deer, to name a few, from our Jeeps. The further we drove to the center of the park, the more diverse the species were and the more grandeur the wilderness had. What I learned from this trip was that we, as humans, don’t need to capture animals in cages to save them and then make a business out of it, as many zoos all over the world have done already. We could free them in their natural habitat (like Ngorongoro) and develop tourism at the same time by letting tourists see the animals from a distance.

Hiep made friends from all over the world. Including Kazakhstan! / Hiệp làm quen với nhiều bạn từ khắp nơi trên thế giới. Bao gồm một bạn người Kazakhstan.

Vào tuần thứ 2, chúng mình đã tham quan công viên quốc gia Ngorongoro (hay còn biết đến là khu bảo tồn thiên nhiên Ngorongoro), nơi chúng mình có thể nhìn thấy những động vật trong thế giới hoang dã có thể kể đến như hươu cao cổ, sư tử hay nai từ những chiếc xe Jeep. Càng vào sâu trung tâm của công viên, sự đa dạng loài và sự hùng vĩ của thiên nhiên hoang dã càng thể hiện rõ. Những gì mà chúng mình học được từ chuyến đi này là chúng ta, với tư cách là con người, không nhất thiết phải nhốt động vật trong chuồng để cứu chúng và sau đó kiếm tiền từ chúng, như nhiều vườn bách thú trên toàn thế giới đã và đang làm. Chúng ta có thể thả chúng vào môi trường tự nhiên của chúng (như Ngorongoro) và phát triển du lịch cùng lúc bằng cách để du khách ngắm nhìn các loài động vật đó từ xa. 

In the last week of my journey, we paid a visit to Cowi. They’re an engineering consulting firm. We learned about social entrepreneurship which is an approach by individuals, groups, start-up companies or entrepreneurs, in which they develop, fund and implement solutions to social, cultural, or environmental issues. Cowi is one of those. They help infrastructure companies with designing constructions that better local people’s lives and protect the environment at the same time. A project that they brought up and had a presentation for us was the one where they carefully examined all the possibilities beforehand and then decided to design a pipeline that brought methane from an oil field to the residential areas in order for the people living there to use the gas as fuel. Methane is considered an unnecessary byproduct when extracting oil. Most of the time, people burn it into carbon dioxide and discharge it into the air which may be considered a waste of energy. Such a profoundly important project of Cowi enabled local people to get access to inexpensive fuel. That was when I came to realize that making a profit and protecting the environment could not necessarily go against each other. They could go hand-in-hand together.

Hiep learned many soft-skills such as leadership, teamwork and emotional intelligence. / Hiệp học được nhiều kỹ năng mềm ví dụ như kỹ năng lãnh đạo, làm việc nhóm và trí tuệ cảm xúc.

Vào tuần cuối của chuyến hành trình, chúng tôi đã tới thăm Cowi. Đây là một công ty tư vấn thiết kế. Chúng mình được học về doanh nghiệp xã hội, là một cách tiếp cận bởi các cá nhân, nhóm, công ty start-up hay tổ chức doanh nghiệp mà ở đó họ phát triển, đầu tư và tiến hành các giải pháp cho các vấn đề xã hội, văn hóa hoặc là môi trường. Cowi là một trong số đó. Họ giúp các công ty xây dựng thiết kế các dự án cải thiện cuộc sống cho người dân và đồng thời bảo vệ môi trường. Họ đã giới thiệu và thuyết trình cho chúng mình dự án mà trước họ đã nghiên cứu kỹ lưỡng các khả năng và quyết định thiết kế một ống dẫn mang metan từ một giếng dầu tới khu vực dân cư để cho người dân ở đó sử dụng khí gas như một nhiên liệu. Metan được xem như là một sản phẩm thừa khi khoan dầu. Người ta phần nhiều sẽ đốt nó thành CO2 và thải nó ra ngoài không khí và đây được xem như một sự lãng phí năng lượng. Nhờ dự án quan trọng này, Cowi đã giúp người dân địa phương tiếp cận được với năng lượng giá rẻ. Cũng chính lúc này mình đã nhận ra rằng làm ra lợi nhuận và bảo vệ môi trường không nhất thiết phải đi ngược lại với nhau. Chúng có thể đi cùng nhau. 

One of the most important parts of my journey was the Reflection Hour, which usually happened after dinner. This was the time when we reflected on what we learned and our highlights throughout the day. We shared our thoughts and gave constructive arguments around the topic of the day. I was amazed by how knowledgeable other participants were and how eagerly they wanted to contribute to our reflections and society. By bouncing ideas off of them, I had a great chance to see a certain issue from a different angle. By listening to their perspectives and ideas, I was motivated to think outside the box before reaching any conclusions. I had to think creatively and from a new perspective. That was one of the main objectives of this journey and I was thankful for that.

Hiep learned how to cook the local food. / Hiệp học cách nấu các món ăn địa phương.

Một trong những phần quan trọng của chuyến hành trình này là Giờ Suy ngẫm, thường diễn ra sau bữa tối. Đây là khoảng thời gian mà chúng mình suy ngẫm lại những gì chúng mình đã học được và những điểm nhấn trong suốt cả ngày. Chúng mình đã chia sẻ những suy nghĩ và đưa ra những ý kiến mang tính xây dựng xung quanh một chủ đề của ngày hôm đó. Mình đã rất ấn tượng với sự hiểu biết sâu rộng của các thành viên khác và sự hăng hái mà họ thể hiện để đóng góp vào cuộc thảo luận cũng như cho xã hội. Bằng cách đưa ra ý kiến và thảo luận với nhau, mình đã có một cơ hội tuyệt vời để nhìn nhận một vấn đề từ một góc độ khác. Lắng nghe quan điểm và ý kiến của người khác đã thúc đẩy mình suy nghĩ ra ngoài ngoài khuôn khổ trước khi đi đến một kết luận nào đó. Mình phải suy nghĩ một cách sáng tạo và hình thành một quan điểm mới. Đó là một trong những mục tiêu chính của chuyến đi này và mình cảm thấy biết ơn vì điều đó. 

After my journey, it is really considerate of the YGP team that they facilitate annual quarterly online seminars. That’s where participants from our journey and the previous journeys can dive in and have informative discussions about what is going on in the world and how we can make our own countries in particular and our planet as a whole better. All the activities that I participated in during and after my journey have built a sense of global citizenship out of me piece by piece. Several years ago, I found myself at the bottom of the well, but now I am leaving my footprints on Earth and striving to make my mark on the world.

Young people from all over the world take part in Young Global Pioneers to better themselves. / Các bạn trẻ từ khắp nơi trên thế giới tham gia Young Global Pioneers để hoàn thiện bản thân.

Sau chuyến đi, đội YGP đã rất chu đáo khi họ đã tổ chức các buổi seminar trực tuyến hàng quý. Đây là buổi gặp mà các thành viên từ chuyến đi của chúng mình và chuyến đi các năm trước có thể tham dự và có những cuộc thảo luận rất hữu ích về những gì đang diễn ra trên thế giới và làm cách nào để chúng mình có thể giúp đất nước nói riêng và hành tinh này nói chung tốt đẹp hơn. Tất cả các hoạt động mà mình tham gia trong và sau chuyến đi đã xây dựng sự công dân toàn cầu trong mình từng chút một. Một vài năm trước, mình từng ở đáy giếng, nhưng bây giờ mình đang để lại dấu chân trên Trái Đất và cố gắng để thay đổi thế giới tốt đẹp hơn.